10 đặc điểm nuôi dạy con nên người của người Mỹ – Phần 3

Paul dẫn ví dụ, một lần anh dẫn con trai 5 tuổi đi siêu thị. Hai cha con bất ngờ bắt gặp hình ảnh một em bé chừng ba tuổi đang kêu gào đòi mẹ mua cho một món đồ chơi. Người mẹ không kiềm chế được đã hét lớn: “Con không được hét lên ở đây!

Kids eating a healthy meal in the kitchen

Các bà mẹ Mỹ có những cách phạt con rất công hiệu, không cần đòn roi, không cần quát mắng con vẫn đi vào nề nếp. Các mẹ Việt Nam nên tìm hiểu và học hỏi theo 10 đặc trưng cơ bản trong cách .

7.Người lớn phải làm gương:

“Phần lớn, trẻ nhìn cách người lớn cư xử để làm theo. Chúng sẽ thắc mắc, và nhiệm vụ của bố mẹ là giải thích và hướng dẫn chứ không phải áp đặt và lờ đi khi con vặn hỏi. Cha mẹ sẽ nhiều lần tức tối, nổi giận vì mất bình tĩnh khi đối mặt với một đứa trẻ bướng bình, nhưng điều quan trọng là không được mất kiểm soát tới mức dạy con theo kiểu “ăn miếng trả miếng”. Có nghĩa là, bạn đừng dạy đứa bé rằng cắn là thói quen xấu bằng cách cắn nó, dạy đứa bé đánh lộn là hành vi không thể chấp nhận bằng cách đánh nó, và hét vào mặt đứa trẻ để cho nó biết rằng la hét là đức tính xấu….” – Paul nói.

Paul dẫn ví dụ, một lần anh dẫn con trai 5 tuổi đi siêu thị. Hai cha con bất ngờ bắt gặp hình ảnh một em bé chừng ba tuổi đang kêu gào đòi mẹ mua cho một món đồ chơi. Người mẹ không kiềm chế được đã hét lớn: “Con không được hét lên ở đây! Dừng hét ngay lập tức!” Đứa bé không những không im lặng, mà còn khóc lóc, la hét to hơn, và người mẹ thì gần như mất bình tĩnh. “Tôi lặng người nhìn người mẹ, và nhìn xuống con tôi. Nó cư xử ngoan ngoãn bởi cha của nó thể hiện điều đó. Còn người mẹ kia đã dạy con mình một bài học tồi” – Paul nhớ lại.

Từ đó, anh càng lưu ý đến việc cẩn trọng trong mọi hành xử trước mặt con cái – nói phải đi đôi với làm. Với những bậc cha mẹ như vợ chồng Paul, khái niệm con “ngoan” không phải là “biết vâng lời”, mà chỉ cần con “biết hợp tác”. “Con trai tôi 5 tuổi nhưng cháu hiểu và thường biết hợp tác với bố mẹ trong những hoàn cảnh phổ biến” – Paul vui vẻ nói.

Những khi con trai ương bướng và bất hợp tác, anh không phạt con kiểu đe dọa, mắng mỏ, quy kết bé “hư đốn”, “tồi tệ”. Thay vào đó, anh sẽ nghiêm nghị sửa chữa, hoặc đánh vào sở thích của con để “dẫn dụ”: “Ví dụ, thằng bé có thể tự đi giày, nhưng có lúc nó mè nheo và “ra lệnh” cho bố mẹ. Thông thường chúng tôi sẽ nghiêm nghị gợi ý cho bé đặt câu hỏi lễ phép hơn, hỗ trợ bé tự đi chứ không làm hộ.

Khi bé phạm lỗi như nói dối, bỏ ăn, vô kỷ luật, chúng tôi phạt bé bằng cách cắt giảm đồ chơi, trò chơi và giờ chơi, sở thích của bé. Điều cấm kỵ lớn nhất khi phạt trẻ là quát mắng, đánh đòn hoặc đe dọa, quy kết bé “hư đốn”, “tồi tệ”… Bởi trẻ con thì vẫn là trẻ con, vẫn còn rất non nớt. Đứa trẻ biết rằng chúng được cha mẹ tôn trọng và chấp nhận, chúng sẽ mang cái tôi rất lớn và có thể dẫn đến thiếu tôn trọng cha mẹ và người lớn tuổi. Là cha mẹ, chúng ta phải tỉnh táo và nghiêm khắc với con đúng lúc”.

Biết khen ngợi và khuyến khích con đúng lúc

8.Chơi trò đồng hồ đếm ngược:

Dạy trẻ biết cách phân bổ thời gian – sắp xếp làm việc thông qua các việc nhỏ nhặt. Quá trình chuyển đổi là sự cần thiết cho cả người lớn và trẻ con. Nếu bạn phải ra khỏi nhà lúc 9h20, hãy bắt đầu việc vệ sinh lúc 9h, đi vệ sinh và xỏ giầy lúc 9h10, lúc 9h15 tất cả cần phải mặc xong áo…Bằng cách đếm ngược lịch trình trẻ chắc chắn sẽ biết cách phân bổ thời gian và biết được điều gì cần làm.

9.Tạo không gian suy nghĩ thoải mái:

Khi trẻ có hành vi cử xử sai, khu vực bạn cần “định hướng” lại cho con phải là khu vực thoải mái và yên tĩnh – nơi không có tiếng ồn của tivi, và trẻ có thể hối lỗi khi cảm thấy buồn. “Không gian đó không phải là nơi để phạt, thực tế tôi đã chọn thời điểm mà mọi thứ sẽ tốt đẹp để cho trẻ cơ hội ngồi xuống, cảm nhận, nghỉ ngơi và thấy đó không phải là một hình phạt hay một một sự đón nhận hậu quả. Nếu hành vi cư xử không đúng mực vẫn được lặp lại, cô giáo sẽ tước đi “đặc quyền” ngồi ghế đó, sau đó cô và trẻ sẽ cùng nhau thực hiện hình phạt mà cô giáo và trẻ đã thống nhất từ trước.

Thực tế, khi hai đứa trẻ đang tranh giành bút để vẽ lên tường, bạn không cần phải dừng việc đang làm hoặc chú ý đến trẻ. Chỉ cần nói trẻ ra ngoài một lát và khi đó bạn cũng làm được việc trì hoãn cuộc tranh giành vài phút cho đến khi chúng bình tĩnh trở lại.

Cùng Danh Mục

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *